Thứ tư, ngày 23 tháng năm năm 2012
Ở xứ ta, một xã hội văn minh thì chuyện sáng đúng chiều sai sáng mai lại đúng bây giờ nó như cơm bữa, nó xảy ra trong mọi lĩnh vực, nó khiến cho dân ta cứ gọi là “tít mù”.
Trong giao thông thì ngã tư nay chắn mai gỡ, rẽ phải thì nay thả mai cấm
Xe máy hết cấm đăng ký nhiều cái rồi lại cho đăng ký thả phanh (miễn là cứ có tiền)
Đường một chiều bố trí không phải lúc nào, chỗ nào cũng hợp lý nên vừa đi vừa phải nghĩ tìm đường, không lại bỏ tiền nuôi các anh cảnh sát giao thông như chơi.
v.v...
Túm lại là cứ loạn cào cào lên. Báo chí cả “trái” lẫn “phải” nói nhiều, dân kêu nhiều, chỉ đọc không cũng đã thấy rức óc, rằng các nhà chức trách cứ lôi dân ra làm vật thí nghiệm mà rốt cục chả cải thiện được tình hình, chỉ thêm rắc rối phiền hà cho dân.
Chuyện cười (chắc chỉ ở xứ người) rằng một tờ báo nọ nhanh nhảu, hóng hớt được ở đâu đó chuyện một làng nọ bị lũ quét trôi sạch, chết cả nghìn mạng. Thiên hạ xôn xao đi điều tra chuyện thương tâm xảy ra thế nào, Chả thấy gì sất. Trong khi các báo khác chưa kịp lên tiếng thì vẫn tờ báo nhanh nhẩu nọ nhanh chân hơn, ra ngay cái bố cáo, rằng hôm qua chúng tôi là người đầu tiên thông tin đến quý vị về... thì hôm nay chúng tôi cũng hân hạnh là người đầu tiên thông báo lại cho quý vị biết rằng thông tin kia không chính xác (chỉ là lời đồn?).
Dẫu là chuyện cười, nhưng lại có tính hiện thực cao ở xứ người. Còn xứ ta thì chuyện đính chính là chuyện xa xỉ, hoặc rỗi hơi...
Cụ tỷ như chuyện mấy ông thương binh trông rất ngầu, xông vào Viện Hán Nôm bữa nọ để chửi bới tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, bắt phải gỡ bỏ một bài viết trên trang blog của anh ta. Chuyện có thế mà khiến dư luận trong nước ngoài nước ồn ã. Sau đó điều làm người ta sửng sốt là trên hai báo điện tử lề “phải” có dính đến thương binh, là báo Cựu chiến binh và Quân đội nhân dân, xuất hiện 2 bài báo tường thuật lại diễn biến sự việc này một cách hoàn toàn khác với những gì mà những người hôm đó có mặt ở đó chứng kiến.
Mình có cái tật xấu là không thích đọc báo lề “phải”, cho dù chỉ để xem nó nói “láo cỡ nào”. Nhưng chỉ nghe thế là mình cũng hình dung ra được òi, vì cái trò đó nó trở thành quen mất òi. Tuy nhiên nói phét cũng phải có bài, điêu trắng trợn như thế thì nghĩa lộ quá. Ai mà chả biết đến công an còn chả dám dây vào mấy ông thương binh nữa là dân thường, lại là đám phụ nữ trẻ chuyên làm bàn giấy. Trong cái vidéo tuyệt nhiên chả nghe thấy tiếng chủ nhà là anh phó giám đốc lên tiếng (chắc sốc quá), mà chỉ thấy mấy ông thương binh hùng hổ đi lại, ngôn ngữ chợ giời văng ra mới khiếp. Công an hành sự thì xong việc rồi mới đến. Nói bậy như bắt gái điếm mà không kịp bắt quả tang bằng cách ghi lại hình, nó kéo quần lên xong là nó cãi biến, đâu, đâu? Bán dâm đâu nào?
Thông thường thì mọi việc nó phải có cái “lô dích” của nó. Nói điêu là dễ bị người nghe nghi ngờ lắm. Nghe đâu bài trên báo QĐND chỉ tồn tại có ngày (chết yểu quá). Bài trên báo CCB thì sống dai hơn tý nhưng sau cũng lặn không sủi tăm. Đến lúc bị chất vấn thì nghe đâu phóng viên họ lấy thông tin từ công an phường và mấy ông thương binh nọ. Hê hê, công an phường có mặt chứng kiến đâu mà hỏi họ. Còn mấy ông thương binh một khi đã cào mặt ăn vạ thì có mà công an cũng phải chạy mất dép, thế mà cũng tin. Làm báo mà chỉ nghe có một chiều rồi đưa tin thì chết yểu là phải, lại còn bị chửi ngược nữa ấy chứ. Chưa nói đến việc ai cũng có quyền xông vào nhà người khác đòi cấm đoán này nọ là thế nào? Loạn thật. Có người bảo ông Diện hiền quá, lẽ ra phải gọi 113 đến gô cổ những kẻ gây rối này ra đồn công an, ai cho các ông quyền cấm đoán thế hử? Hay để quần chúng tự phát thay mặt chính quyền điều hành trật tự xã hội cho rồi.
Nhưng mình buồn cười là cái sự nhanh nhảu đưa tin rồi lại nhanh nhẩu hạ bài mà im thin thít, cứ như kéo quần lên xong là hỏi đâu đâu, bằng chứng đâu?
Chưa kể màn kích động nhằm gây dư luận căm phận với những tít kiểu như :
- Một trí thức, to khỏe đánh ngất một thương binh yêu nước, hiền lành ngay trong phòng làm việc.
- Một trí thức ở một viện nghiên cứu lớn đánh chấn thương sọ não một cựu chiến binh qua đường
- Các cán bộ Viện Hán Nôm đánh hội đồng ngất xỉu một cựu chiến binh nghèo khổ.
Vu khống, dứng đứng một cách thô bỉ không hề ngượng ngùng dù trước con mắt chứng kiến hàng chục người.
- Thứ hai: bài trả lời có đoạn (xin trích): "Tại các cuộc gặp nêu trên, Tổng biên tập Báo CCBVN khẳng định, Báo CCB Việt Nam tôn trọng sự thật, luôn luôn phản ánh đúng sự thực và đã yêu cầu Phóng viên Hoàng Linh tường trình việc đi lấy thông tin và viết tin trên Trang thông tin điện tử CCB Việt Nam. Theo tường trình của PV, thông tin có được trực tiếp do công an phường Trung Liệt (Đống đa, Hà Nội) và các CCB thương binh Hoàng Đức Đồng, Nguyễn Sỹ Duyên cung cấp." (hết trích)
Hic, chỉ trong 1 đoạn mà phần dưới đã đá phần trên lăn quay! "Tôn trọng sự thật, luôn luôn phản ánh đúng sự thực"? Vậy chớ phóng viên đã tìm cái "sự thực" đó ở đâu? Thưa: đi nghe người ta kể lại làm sao thì về đăng lên y chang thế ấy, chả thèm kiểm chứng!
Hic, nếu báo CCB mà "luôn luôn tôn trọng sự thực" kiểu này thì... ôi thôi rồi nồi xôi!
http://www.cuuchienbinh.com.vn/index.aspx?Menu=1345&Chitiet=12391&Style=1
Bác thử đoán xem néu tui ở đó thì chuyện gì sẽ xảy ra? ha ha ha?
-Nếu chị đến sau khi chúng có mặt thế nào chúng cũng đồng loạt đi về vì vợ gọi về nhà có việc gấp.
Cứ để nguyên như Phương Bích có phải hay hơn không ?
TH
http://vietbao.vn/An-ninh-Phap-luat/Phong-vien-Nguyen-Hoang-Linh-bi-bat-giam/10763255/218/
Chửi cứ như đang giỡn.
Đặc trưng của xứ Bắc kỳ.
Giỏi lắm Phương Bích ơi! Mấy tên thương binh dỏng tai lên mà nghe nhé !
Các phóng viên bồi bút vểnh tai lên đón gió khó nghe nhá !